
Trong suốt tháng 11, tôi rất hào hứng được biểu diễn lại show Shuffled tại Rhapsody Theatre ở Chicago. Hiện tôi đang bước vào chế độ tập luyện toàn lực, và điều đó cũng khiến tôi nhìn lại cách mà vở diễn này được hình thành.
Sau hơn 60 buổi biểu diễn, khi ngoái lại, tôi nhận ra có vài bài học quan trọng mình đã rút ra trên hành trình đó:
1. Hoảng loạn là một phần của quá trình
Điều đầu tiên xảy ra khi tôi đồng ý làm show này là… hoảng loạn. Hoảng thật sự.
Tôi có sáu tháng trước đêm diễn đầu tiên, và trong một thời gian dài, thứ duy nhất tôi có chỉ là một danh sách các trò có thể phù hợp.
Chỉ khi tôi buộc mình ngồi một mình trong căn phòng trống và suy nghĩ (không cầm bài trên tay), tôi mới bắt đầu tìm thấy “trái tim” của vở diễn.
Đôi khi bạn chỉ cần dừng lại, nhìn vào bức tường và nghĩ.
Sự hoảng loạn sẽ đẩy bạn đến trước bức tường.
Sự tập trung sẽ giúp bạn vượt qua nó.
2. Giới hạn tạo ra tự do
Tiền đề của Shuffled rất đơn giản: khán giả mang theo chính bộ bài của họ, và tôi sẽ biểu diễn ảo thuật với những bộ bài đó.
Chỉ một quy tắc duy nhất ấy đã thay đổi mọi thứ.
Nó khiến show trở nên khó đoán.
Nó khiến mọi thứ khó hơn.
Và nó khiến tôi sáng tạo hơn.
Tôi học được từ những cuốn sách như Piff: The Magic Book rằng giới hạn không phải để trói buộc bạn. Chúng cho bạn biết luật chơi nằm ở đâu — để bạn biết chính xác mình nên phá luật ở chỗ nào.
3. Bạn không thể “thuê” sự chân thật
Khi tôi viết kịch bản ban đầu, tôi chia sẻ nó với vài người bạn — những người hài hước và thông minh hơn tôi rất nhiều.
Ví dụ, Harrison Greenbaum đã viết cho tôi vài câu đùa cực kỳ xuất sắc. Nhưng khi tôi thử diễn chúng, chúng không hiệu quả. Không phải vì chúng không buồn cười, mà vì chúng không phải là tôi.
Show này khiến tôi nhận ra: bạn không thể thuê ai đó để thay bạn trở nên chân thật.
Bạn có thể nhờ người khác giúp định hình giọng nói của mình, nhưng lời nói phải xuất phát từ chính bạn. Khán giả cảm nhận được sự khác biệt giữa sự tự tin vay mượn và sự chân thành thật sự.
4. Tự quay mình là cực hình (nhưng bắt buộc)
Tôi ghi hình mọi buổi diễn.
Xem lại những video đó đúng là tra tấn. Trong hai mươi phút đầu, tôi ghét mọi thứ về bản thân: cách mình nói, cách mình di chuyển, cách ánh đèn sân khấu làm mình trông ra sao.
Nhưng sau đó, việc học bắt đầu.
Có một tiết mục tôi suýt cắt bỏ, nhưng cuối cùng lại tạo ra phản ứng mạnh nhất trong cả đợt diễn trước. Nhìn mọi thứ từ góc nhìn của khán giả đã thay đổi tất cả.
Camera không biết nói dối. Nó cho bạn thấy sự thật. Và điều đó vô giá.
5. Show không bao giờ hoàn thành
Shuffled thay đổi mỗi đêm.
Tôi cắt tiết mục, viết lại câu chuyện, và đã thay đổi phần kết hoàn toàn năm hoặc sáu lần. Cái kết hiện tại bắt nguồn từ một ý tưởng từng là phần mở màn, và giờ nó mạnh hơn bất cứ thứ gì tôi từng làm trước đây.
Trong đợt diễn này, nếu đến đêm cuối mà show vẫn y hệt đêm đầu, thì nghĩa là tôi đã thất bại.
Khi bạn còn đang làm việc với nó, một vở diễn phải tiến hóa. Mỗi lần biểu diễn đều dạy bạn điều gì đó mới — nếu bạn sẵn sàng lắng nghe.
Một ngày nào đó, tôi hy vọng sẽ “khóa” được show.
Nhưng ngay cả khi điều đó xảy ra, tôi biết mình vẫn sẽ luôn tìm thêm một điều gì đó để cải thiện.
Nguồn: Andi Gladwin – Vanishing Inc