Lịch sử của Linking Finger Rings

Việc liên kết những chiếc vòng kim loại là một trong những hiệu ứng lâu đời nhất của ảo thuật. Dù Linking Rings đã tồn tại hàng thế kỷ như một tiết mục sân khấu kinh điển, phiên bản thân mật hơn – Linking Finger Rings (Liên kết nhẫn mượn của khán giả) – đã phát triển từ đó thành một tiết mục biểu diễn hiện đại.

Trong phiên bản này, những chiếc vòng lớn (đạo cụ nhìn là biết mua ở cửa hàng ảo thuật) được thay thế bằng nhẫn mượn trực tiếp từ khán giả. Và theo quan điểm của tôi, khi làm vậy, hiệu ứng trở nên đáng nhớ hơn gấp nhiều lần.

Nhân dịp Carisa Hendrix phát hành “Nova Rings”, tôi nghĩ sẽ rất thú vị nếu cùng nhìn lại lịch sử của hiệu ứng này. Nhiều người trong chúng ta từng nghe đến Himber Ring như một phương pháp, nhưng hóa ra cốt truyện (plot) của tiết mục lại có một lịch sử vô cùng hấp dẫn.

Nguồn gốc ban đầu: Đức thế kỷ 19

Mô tả đầu tiên được biết đến về việc liên kết nhẫn mượn xuất hiện trong tạp chí Zauberwelt (tháng 5 năm 1899), trong một bài ngắn có tiêu đề “Zum Ringspiel.”

Nhiều khả năng do biên tập viên Carl Willmann viết, bài báo đề xuất hai phương pháp:

  • Cách thứ nhất là phiên bản cận cảnh của Linking Rings truyền thống, sử dụng nhẫn có khe hở (slitted finger rings).

  • Cách thứ hai – được mô tả chi tiết hơn – dùng những chiếc nhẫn hoàn toàn không chuẩn bị và một vòng chỉ giấu kín để tạo ảo giác rằng chúng thật sự liên kết với nhau.

Phương pháp này thực sự rất thông minh, và tôi biết gần đây cũng có người thử nghiệm lại nguyên lý đó.

Năm 1921, tạp chí The Sphinx (Vol. 20 No. 10) mô tả một tiết mục của Glenn Gravatt và Harold McFaddan, trong đó nhiều chiếc nhẫn mượn được thu lại và “liên kết thành một chuỗi hoặc bất kỳ hình dạng nào.”

Khi sau đó có người yêu cầu tiết lộ phương pháp, William Larson Jr. gợi ý rằng có thể đã bí mật đưa vào nhóm nhẫn một hoặc nhiều “key rings” (nhẫn chìa khóa – tức nhẫn có chuẩn bị sẵn cơ chế).

Rất khó xác nhận, nhưng nhiều khả năng đó chính là phương pháp của những người sáng tạo ban đầu. Dù thế nào đi nữa, đây là lúc phương pháp nền tảng được xác lập – nguyên lý mà đến nay chúng ta vẫn dùng: lén trộn một hoặc nhiều nhẫn có chuẩn bị vào giữa những chiếc nhẫn thật.

Tầm nhìn của Devant

Trong một lần đến American Museum of Magic tại Marshall, Michigan, Carisa tình cờ phát hiện một mẩu báo cắt từ The Strand, bị xếp lẫn trong đống giấy tờ linh tinh. Họ hào hứng chia sẻ phát hiện này với tôi.

Bài viết mang tên “Tricks I Should Like to Do”, trong đó Devant viết:

“Tôi muốn mượn vài chiếc nhẫn – nhẫn đeo tay thông thường – từ khán giả, cho chúng vào một chiếc ly, lấy chúng ra và cho thấy tất cả đã liên kết với nhau. Sau đó chúng sẽ được tách rời và trả lại cho chủ nhân.”

Ý tưởng này được viết ra nhiều thập kỷ trước khi có thể chế tạo được một gimmick như vậy. Nó cho thấy tham vọng của Devant: biến một tiết mục sân khấu lớn thành điều gì đó cá nhân hơn, gắn kết chính trang sức của khán giả.

Bài báo sau đó được đăng lại trong The Linking Ring (Vol. 36 No. 6, tháng 8 năm 1956).

Himber Ring

Trong thời kỳ hiện đại, Linking Finger Rings thực sự bùng nổ với Richard Himber. Hiệu ứng thương mại của ông – “StaggeRING” (khoảng năm 1961) – đã mở ra một thế hệ mới cho tiết mục này.

Quảng cáo trên tạp chí Genii còn khẳng định rằng có công chứng viên chứng kiến buổi trình diễn, hứa hẹn hai chiếc nhẫn mượn sẽ liên kết trên một cây bút chì.

Tuy nhiên, sau này Pete Biro tiết lộ rằng cơ chế thông minh đó không phải do Himber phát minh, mà là của Persi Diaconis – khi ấy còn là một thần đồng tuổi teen, học trò của Dai Vernon và Ed Marlo.

Diaconis được truyền cảm hứng từ Freddy Fah, một ảo thuật gia Pháp. Theo ghi chép của Harry Stanley trong The Gen (tháng 4 năm 1954), Fah từng liên kết nhẫn của khán giả với một chiếc vòng lớn trong tiết mục Chinese Rings.

Diaconis đã thu nhỏ nguyên lý đó thành chiếc nhẫn cơ khí chính xác có khe mở ẩn – sau này được gọi là Himber Ring. Có tin đồn rằng chiếc nhẫn ban đầu không phải được chế tạo riêng cho ảo thuật, mà vốn là loại nhẫn dành cho người bị viêm khớp. Tuy nhiên, tôi chưa thể xác minh điều này.

Ngay sau đó, U. F. Grant giới thiệu phương pháp riêng trong The New Tops (tháng 3 năm 1963). Phiên bản của ông sử dụng một chiếc nhẫn mượn, liên kết với nhẫn của ảo thuật gia thông qua một chiếc nhẫn trùng lặp có khe giấu kín.

Grant quảng cáo tiết mục trong Genii cùng năm, gọi đây là một “siêu phát hành gây chấn động”, thậm chí tuyên bố bạn có thể treo thưởng cho bất kỳ ai tìm ra nhẫn của mình có gimmick – vì “nó không hề có gimmick!”

Nghe quen không? Marketing ảo thuật thời nào cũng máu lửa như vậy.

Từ Himber đến Porper

Himber Ring trở thành tiêu chuẩn chuyên nghiệp, được sử dụng bởi Al Koran, Billy McComb, Nick Lewin, Richard Osterlind và The Amazing Kreskin.

Tiết mục của McComb trong McComb’s Magic: 25 Years Wiser cho thấy tiềm năng sân khấu mạnh mẽ của hiệu ứng này.

Pete Biro – người thân thiết với cả Himber và Diaconis – nhận ra điểm yếu trong thiết kế cổ điển: cần hai tay và phải giữ đúng hướng.

Ông từng viết: “Một ngày nọ, tôi nhận ra thiết kế chiếc nhẫn đã sai.”

Hợp tác với Joe Porper – một bậc thầy cơ khí – Biro tái thiết kế cơ chế thành phiên bản gọi là “Ghostly Linking Finger Rings.”

Phiên bản năm 2004 có thể mở bằng một tay, giúp xử lý đơn giản hơn nhiều. Bộ sản phẩm còn bao gồm một cây bút chì cơ khí lấy cảm hứng từ Al Koran, dùng cho màn kết khi một chiếc nhẫn “tan chảy” và rơi vào tay khán giả.

Sau này, ảo thuật gia Lu Chen gọi đây là “trick yêu thích nhất” của mình khi nhận giải Magician of the Year từ Academy of Magical Arts.

Với nhiều người, đây chính là gimmick tiêu chuẩn cho plot này.

Câu chuyện của Carisa Hendrix – Nova Rings

Câu chuyện của Carisa với plot này bắt đầu bằng một lần mua hàng tại Tannen’s Magic. Họ thấy một bộ Ghostly Fingers Ring được giảm giá. Khi ấy, Carisa chưa từng thấy loại nhẫn như vậy, nhưng biết rằng một ngày nào đó sẽ tìm được cách dùng nó.

Điều quan trọng nhất trong tiết mục là phần trình bày.

Nếu bạn từng xem alter-ego của Carisa – Lucy Darling – bạn sẽ biết cô ấy không chỉ biểu diễn vài trò nhanh gọn. Mỗi phần trình bày đều là một tác phẩm sân khấu được xây dựng để kết nối với khán giả. Thực tế, Lucy “đến để được khán giả giải trí.”

Trong phiên bản đầu tiên, Lucy mời ba người lên sân khấu… cầu hôn mình, rồi liên kết tất cả nhẫn của họ lại với nhau.

Đó là một trong những tiết mục được bàn tán nhiều nhất tại Magifest 2021 (năm mà ai cũng đeo khẩu trang). Tôi đặc biệt thích vì có Jeff Kowalk – CFO hiện tại của chúng tôi – thực sự cầu hôn Lucy một cách đầy cảm xúc!


Theo thời gian, Carisa bắt đầu không hài lòng với nhẫn Porper.

Dù quảng cáo rất hay, chiếc nhẫn không khóa chặt khi đóng lại, và vì chỉ mở theo một hướng, phần tháo liên kết không mượt như mong muốn.

Carisa đã phát triển cách xử lý riêng để khắc phục phần nào, nhưng rồi nhận ra vấn đề không nằm ở kỹ thuật biểu diễn, mà ở khâu sản xuất.

Vì vậy, hợp tác với Vanishing Inc. và được sự cho phép đầy đủ từ gia đình Joe Porper, Carisa dành nhiều năm tinh chỉnh thiết kế để giải quyết mọi vấn đề.

Phiên bản mới:

  • Nhẫn có thể xoay theo cả hai hướng

  • Đóng lại bằng lực nam châm

  • Và quan trọng nhất: được thiết kế để trông giống hệt những chiếc nhẫn bạn sẽ thấy trong khán giả

Bộ sản phẩm còn bao gồm ba màu nhẫn khác nhau, ba nhẫn trùng lặp và một holder hỗ trợ tiết mục – tất cả với giá chỉ bằng một nửa số tiền Carisa từng trả cho bộ nguyên bản.

Chất lượng mới của chiếc nhẫn cho phép Carisa đơn giản hóa phần trình bày.

Hiện nay, khi Lucy biểu diễn, cô đứng ngay trước máy quay và liên kết nhẫn của khán giả trong cận cảnh, với camera zoom sát vào đôi tay.

Và lần nào cũng vậy – đó luôn là khoảnh khắc nổi bật nhất của cả buổi diễn.

Nguồn: Andi Gladwin – Vanishing Inc